… with you
I do.
Shopping – đi ngang qua G2 – nhớ
Versace đưa thử nước hoa mới – nhớ mùi d. phảng phất từng rúc vào cổ để ngửi
Coi fin sến HQ – nhớ
Sáng chạy xe giữa trời lành lạnh – thèm được ngồi đằng sau
Trưa cuốc bộ đi ăn – cảm xúc vỡ bờ chạy ào ào
Tối – lăn qua lăn lại mãi không ngủ, đến khi ngủ khò thì mơ, tỉnh dậy vẫn còn nhớ là đã cười hạnh phúc lắm
Rõ hâm.
Say rồi. Say thật rồi.
Cái đt chiều nay tự dưng lăn ra cứng đơ… Không hề làm rớt, không hề mạnh tay, không hề có sự cố gì. Vừa mới vài phút trước vẫn nhận & trả lời sms bình thường. Phút sau đưa tay cầm thì ẻm thế này
.. mà vấn đề là không thể nào slide để unlock được. Slide nhè nhẹ – không được. Slide mạnh tí rồi mạnh nữa cũng ko xi nhê… Bấm power off cũng chả xi nhê nốt! Đt cứng đơ đình công >.<
Thấy notifications trên màn hình mà chả làm được gì. Incoming calls cũng chỉ biết ngồi nhìn đắm đuối không cách nào accept được. Haizzzz… Thiệt là tình.
Không muốn lèm bèm, nhưng sự tình là đang tiếc hình ảnh & các sms ở trỏng.
Chả lẽ nào hết duyên hết nợ thật sao?
…..
“Nhắm mắt ngủ ngoan đi cô gái ơi, có những điều sẽ không là duy nhất, cũng như không mãi mãi
Như nhan sắc, như thanh xuân, như những giấc mơ ấu thơ, như mùi hương lilac
Tin đi em, một tình yêu bao la như biển, ấm như mặt trời và thơm như cỏ là có thật
Tin đi em, một lần thôi, nhắm mắt và không nghĩ gì ngoài những chiều yên ấm, những tối trở mình trong một vòng ôm, những buổi sáng thức dậy có người ngắm nhìn bình minh rạng ngời trên mắt mình trong trẻo
Và hạnh phúc, đâu đó trên đường ta sẽ đi qua…”
(Nguyễn Huyền)