RSS

Category Archives: Travel

Bí quyết vượt qua rào cản ngôn ngữ khi đi du lịch

Bạn không phải kiểu người nhanh nhạy dễ tiếp thu khi nói tới ngôn ngữ của một quốc gia nào khác, mà không phải tiếng mẹ đẻ của bạn? Không cần lo nghĩ nhiều nếu bạn đang lập kế hoạch đi du lịch nước ngoài mà bạn không biết gì về ngôn ngữ địa phương của họ. Người dân nơi bạn sắp đến thăm sẽ có thể không hiểu bạn nói gì, và đó là sự thật mà bạn cần phải đối mặt. Tuy nhiên, đừng để rào cản ngôn ngữ chặn đứng niềm đam mê du lịch của bạn. Khác biệt ngôn ngữ sẽ không là bức tường ngăn cách bạn với cả thế giới bao la rộng lớn bên ngoài.

Bạn sẽ thấy cho dù ở cùng một lục địa, một vài ngôn ngữ cũng có những khác biệt. Lấy ví dụ như tiếng Anh. Tiếng Anh dùng ở Mỹ, Anh, hay ở các nước châu Á nghe hoàn toàn khác nhau. Ở Phillippines chẳng hạn, một quốc gia quần đảo trải dài trên hơn 7000 đảo lớn nhỏ, người dân ở các vùng khác nhau nói một ngôn ngữ khác nhau, cho dù họ chỉ cư trú cách nhau vài dặm đường.

Một vài người có khả năng thiên phú khi sử dụng ngoại ngữ, trong khi những người khác gặp không ít khó khăn mặc dù họ cố gắng hết sức. Cho dù bạn thuộc vào nhóm sau, cũng đừng vì thế mà ngần ngại không đi du lịch. Dưới đây là vài chia sẽ về những bí quyết giúp bạn vượt qua các rào cản ngôn ngữ:

Các câu cơ bản

Nếu bạn không nói ngôn ngữ của nơi bạn đến, ít nhứt bạn có thể học một vài câu cơ bản. Biết các câu cơ bản này sẽ giúp bạn ít nhiều khi bạn cần hỏi đường đi hay tìm nhà vệ sinh chẳng hạn. Các câu cơ bản nhất là “xin chào”, “tạm biệt”, “cám ơn”. Các câu này sẽ rất hữu ích đấy.

Cố gắng không có hại gì cả

Chắc chắn giọng của bạn sẽ hơi khác so với giọng địa phương, nhưng bạn hãy luôn nhớ rằng, khi bạn nói với họ bằng chính ngôn ngữ của họ, họ sẽ mỉm cười với bạn, và vì thế rào cản này gần như được dỡ bỏ. Mọi người luôn thân thiện và họ sẽ sẵn lòng giúp đỡ những người nước ngoài, những du khách đã chịu khó học và dùng ngôn ngữ mẹ đẻ của họ.

Cố gắng nói ngôn ngữ địa phương cũng là cách tốt nhất để luyện tập các câu từ cơ bản học được. Trò chuyện trực tiếp với dân địa phương thì tất nhiên khác hẳn so với đọc qua sách vở hay nghe các bản thu âm rồi.

Tận dụng tối đa các công nghệ sẵn có

Mạng internet và các ứng dụng trên điện thoại di động sẽ rất tiện lợi khi bạn gặp khó khăn về vấn đề ngôn ngữ. Bạn có thể dịch hoặc đi theo một hướng dẫn trên máy tính bảng hoặc dịch một chỉ dẫn đường phố bằng chiếc iPhone của mình.

Cố gắng hòa nhập

Tìm hiểu trước các hành vi thông thường và những tập quán của người địa phương tại nơi bạn đến. Biết các phong tục và cách ứng xử phổ biến sẽ khiến dân địa phương có cái nhìn thiện cảm với bạn. Họ đánh giá cao nỗ lực và sự tôn trọng bạn dành cho nền văn hóa bản địa. Theo phép lịch sự xã giao thì tất nhiên bạn cần phải biết những gì sẽ xúc phạm chủ nhà hay người bạn gặp trên đường (để tránh).

Đừng tự ái

Bạn sẽ nghe người ta cười to, khúc khích hay bẽn lẽn khi bạn cố giao tiếp với họ bằng ngôn ngữ của họ. Họ có thể không hiểu bạn hoặc là họ cảm thấy tức cười khi nghe một người ngoại quốc cố sức diễn đạt điều muốn nói. Đừng cảm thấy bị xúc phạm và đừng tự ái! Vẻ ngoài tươi tắn sẽ đưa bạn tới gần họ và giúp bạn giao tiếp với họ dễ dàng hơn cả ngôn từ.

Lên đường!

Không biết một ngôn ngữ nào đó chắc chắn không phải là lí do ngăn cản bạn đi đến những vùng đất khác lạ. Tin tôi đi, bạn rồi sẽ tìm ra cách giao tiếp với người địa phương mà không cần dùng đến một chữ nào. Mỉm cười, gật đầu, và cử chỉ điệu bộ là ngôn ngữ toàn thế giới!

Bạn ắt hẳn đôi lúc sẽ gặp khó khăn, nhưng chắc chắn việc đi đây đó sẽ giúp bạn mở rộng tầm nhìn. Điều này thì hiển nhiên là tốt hơn ngàn lần chỉ ngồi trên sofa ở nhà và xem các chương trình TV rồi.

+ Dịch từ nguồn: Tips on how to handle the language barrier when you travel

 
1 Comment

Posted by on June 3, 2011 in Internet, Travel

 

Khói thuốc phía chân trời mùa xuân

(Nỗ lực để yêu một người chính là nỗ lực vô vọng nhất thế gian)

Ba năm…

”Vi Vi thân yêu,

Bây giờ là tháng Tư. Châu Âu vẫn còn chút se lạnh sót lại của mùa đông dẫu nắng mùa xuân đã rạng ngời phủ lên tất cả những con phố cổ, những hàng cây cổ thụ và những mặt người ngời ngời hạnh phúc trên đường. Nhớ San Francisco của chúng mình thời gian này của năm thế, tươi vui và dịu dàng những cơn gió tháng Tư trên cầu cảng và những ngọn đồi…

Dẫu sao thì tớ cũng đang được tận hưởng những ngày mùa xuân xinh đẹp của châu Âu. Công việc có chút không vui đôi khi nhưng lòng tớ vẫn rất vui vẻ và yêu đời. Điều quan trọng nhất, Vi à, có lẽ trái tim tớ đã bằng lặng rồi. Sau lần gặp lại nhau tình cờ ở Tây Ban Nha ấy, tớ cảm thấy mình đã không còn yêu Nguyễn nữa…

Bao nhiêu mùa xuân đã đi qua rồi nhỉ?

Thi thoảng, giữa giờ làm việc, hoặc trước khi đi ngủ, tớ vẫn nghĩ đến Nguyễn. Tớ nghĩ đến ngôi nhà anh ấy đang ở, công việc anh ấy đang làm, hoặc đôi lúc tự hỏi anh ấy đang làm gì, cuộc sống của anh ấy bây giờ ra sao. Nhưng tớ tuyệt nhiên không còn cảm giác muốn bỏ tất cả để chạy về bên anh ấy, trái tim tớ cũng không còn dội lên những đợt sóng đau đớn hay nỗi nhớ nhung cồn cào nữa. Tớ chưa quên, nhưng rốt cuộc, tớ nghĩ rồi cũng đến ngày bọn tớ giải thoát cho nhau khỏi cái sợi dây ràng buộc mỏng mảnh nhưng dai dẳng vô cùng ấy. Tớ và anh ấy, có lẽ đã yêu nhau và làm đau nhau đến tận cùng, đến nỗi không thể yêu mà cũng không thể hận nữa. Tất cả những gì còn lại bây giờ, chỉ là cái kí ức chung vừa đáng nhớ lại vừa nên quên mà thôi…

Hai người đã từng yêu nhau như vậy không ngờ có lúc chỉ còn là hai sự tồn tại chẳng liên quan gì đến nhau. Nghe có vẻ cay đắng, nhưng tớ nghĩ, mọi điều xảy ra trong cuộc sống đều có ý nghĩa riêng của nó. Ngày hôm nay của tớ và Nguyễn chính là một điều như thế, dẫu nghe qua có vẻ rất đau lòng. Ít nhất, tớ đã không còn rơi nước mắt khi đang cười, còn anh ấy, cũng không phải nghĩ về tớ trong cảm giác mất mát nữa, như thế chẳng phải là rất tốt hay sao? Có điều, Vi à, hình như tớ không còn yêu được nữa.

Đừng vội nghĩ là tớ còn yêu Nguyễn, cũng không phải vì tớ sợ sự đổ vỡ hay mất mát trong tình yêu, tớ chỉ đơn giản là thấy không yêu được nữa. Cậu cũng đừng cho rằng tớ không chịu mở lòng, đã hơn một lần tớ cố gắng đón nhận tình yêu người khác trao tặng bằng tất cả sự rộng mở của tâm hồn, trái tim và lý trí mà tớ có. Nhưng mà, nỗ lực để yêu một người có lẽ chính là thứ nỗ lực vô vọng nhất thế gian, cho dù người đó có tuyệt vời đến thế nào đi nữa. Ở bên cạnh họ, trái tim tớ như một kẻ mù lòa. Chỉ có lý trí là luôn luôn có mặt, nhắc tớ hãy mỉm cười, hãy lắng nghe, hãy nhìn vào mắt người đối diện, hãy đáp lại cái siết tay tràn yêu thương hay nụ hôn nồng nhiệt, hay tỏ ra hào hứng với những chuyến du lịch, những kế hoạch tương lai…Còn trái tim thì trơ ra như đá không một chút mềm lòng trước bất kì sự nồng nhiệt, đắm say nào.

Tớ làm sao thế hả Vi?

Bao nhiêu người nghiêng vai xuống chở che cho tớ và yêu tớ vô điều kiện là chừng ấy người bị trái tim như đá của tớ làm cho đau đớn một cách tàn nhẫn. Đôi lúc, tớ không khỏi tự hỏi, mình còn có trái tim nữa hay không? Hay vì tớ chưa đủ trưởng thành để sống như một người lớn lý tính? Hay đồng thời với khuôn mặt trẻ con thì ông trời cũng bắt tớ gánh chịu cả tính cách của một đứa trẻ mãi mãi không thể bỏ qua cảm tính để bước vào thế giới của những người trưởng thành? Lẽ nào mãi mãi tớ sẽ vẫn dừng ở đó, cái đêm mưa gió ngồi thương tiếng mèo đơn độc ngoài hiên?

Vi Vi, tớ luôn ngưỡng mộ tình yêu của cậu và Vĩ đấy. Đừng như tớ nhé Vi Vi, dù thế nào đi nữa, hãy sống lý tính một chút, cậu và Vĩ sẽ có thể cùng nhau đi hết cuộc đời dài…”

Tình yêu của tớ và Vĩ ư? Đi cùng nhau hết chặng đường đời ư? Có thể lắm, nhưng tớ không biết còn có thể gọi sự kết nối giữa bọn tớ là tình yêu không nữa…

Vi nhìn tờ giấy viết thư màu vàng nhạt với hình những con thú nhỏ xinh xinh vừa mỉm cười vừa thở dài. Nhi vẫn thế, có lẽ đến một trăm tuổi vẫn thế,  luôn yêu những thứ nho nhỏ đáng yêu và để ý đến sự lịch thiệp trang nhã dù đang vừa viết vừa khóc đi nữa. Thời nào rồi mà Nhi lúc nào cũng viết thư tay dù Vi chỉ gửi email điện tử. Vi gọi Nhi là người đàn bà trẻ con. Nhận thư Nhi, phản ứng của Vi lần nào cũng như vậy, mỉm cười rồi thở dài.

Rồi nghĩ: Hai người họ, rốt cuộc ai là người hạnh phúc hơn ai? 

”Ngốc ạ, Cậu viết dài như thế mà không có lấy một dòng cho tớ biết cậu có khỏe không? Có lần, tớ ghé qua hàng phở ở phố Tàu mà ngày đi học bọn mình hay ăn ấy, cô chủ quán hỏi tớ cô gái bé nhỏ ngày trước hay đi cùng cháu đâu? Sớm quay về đi nhé, cậu đi đủ lâu rồi…

Nhi à, tớ nghĩ rằng, đời người dài thế, nhưng chúng ta chỉ có thể yêu thực sự một lần đó thôi. Không đến được với người chúng ta yêu, thì hãy vui vẻ chấp nhận người hợp với ta nhất mà đi cùng nhau con đường trước mặt. Đừng cảm tính thế mãi, được không? Bởi vì, ở bên người ta yêu duy nhất ấy chắc gì đã là hạnh phúc thực sự hả Nhi?

Hãy nhìn vào tớ và Vĩ bây giờ, xin cậu đừng ngưỡng mộ, tớ sợ hai từ đó lắm. Ừ thì tớ lý tính, nên lúc nào cũng tự nhắc mình phải biết trân trọng những gì đang có, rằng thì anh ấy lựa chọn tớ và tình yêu bao năm, rằng thì cuộc sống êm đềm mà tớ đang có cũng là điều đáng nâng niu rồi. Nhưng Nhi ơi, trái tim lại quá nhạy cảm với những kẽ nứt trên mặt phẳng êm đềm trong vắt ấy. Tớ rất sợ mỗi khi đang đi mải miết trên đường, Vĩ đột ngột đứng lại chờ và đưa tay ra nắm chặt tay tớ, như thể anh ấy chợt nhận ra là có tớ ở đó, rằng cô gái đang đi bên cạnh anh ấy là vợ anh chứ không phải một người nào đó xa lạ qua đường. Hoặc những lúc trong đêm, khi đang mơ màng vô thức, Vĩ quay sang ôm chặt tớ vào lòng và vuốt tóc tớ rất dịu dàng, thì thầm những điều gì đó tớ không nghe rõ, với một cảm xúc yêu thương nồng nhiệt mà anh ấy không bao giờ có với tớ khi tỉnh táo. Dù cố nén, nhưng rất nhiều lúc, anh ấy vô thức không kìm được buột lên những tiếng thở dài. Những lúc như thế, khi chợt nhận ra hành động của mình, ánh mắt anh ấy nhìn tớ thường mang một vẻ hối lỗi và bối rối mà tớ không sao chịu nổi…

Cậu gọi những điều đó là tình yêu hả Nhi?

Tớ thì cảm thấy giữa tớ và Vĩ bây giờ như đang chơi một trò chơi, một người phải làm sao để tiếp xúc mà tránh không đụng vào chỗ đau đớn, nhạy cảm của người kia, người còn lại thì phải vờ như mình không hề bị chạm vào những vết đau đớn đó. Cứ thế, hai kẻ sống chung nhà, mỗi sáng mỉm cười với nhau, mỗi tối về hỏi han nhau chuyện công việc, bạn bè. Cứ thế, ngày tháng cũng qua đi.  Thậm chí đôi khi tớ còn thấy cả hai chúng tớ đều nhiệt tình thái quá trong trò chơi dối lừa nhau ấy. Kể ra, cuộc sống cứ thế này cũng có gì đáng buồn đâu phải không? Ít nhất, người ngoài nhìn vào cũng nghĩ bọn tớ là một đôi hạnh phúc. Có thể chính Vĩ cũng nghĩ vậy.

Nhưng mà, Nhi ơi, chỉ có tớ mới biết rằng tớ đang ôm vào mình một quả bóng, nhìn thì căng tròn và rực rỡ, nhưng thực chất chỉ là một khối trống rỗng và dễ vỡ mà thôi. Thế nhưng, cả tớ và Vĩ đều không đủ dũng cảm và nhẫn tâm để nó bay đi. Vĩ thì không đủ nhẫn tâm với tớ, còn tớ thì không đủ nhẫn tâm với chính mình. Tớ biết, Vĩ sẽ không bao giờ nỡ rời xa tớ. Anh ấy trân trọng những năm tháng bọn tớ đông cam cộng khổ, trân trọng tình yêu sâu đậm tớ dành cho anh ấy. Tớ cũng biết, Vĩ cảm thấy tớ là người hiểu và thích hợp với anh ấy nhất. Và, theo một cách nào đó, Vĩ vân còn tình cảm với tớ. Còn tớ, tớ không dám làm vỡ tung trái tim mình. Tớ thà cứ gặm nhấm những phút giây đau đớn chứ không dám mạnh mẽ rời bỏ anh ấy. Hai người bọn tớ, hàng ngày tỏ ra yêu thương nhau, nhưng thực ra trong lòng mỗi người đều có một sự trống trải không bao bù đắp được.

Cậu nói đúng, yêu một người chính là nỗ lực vô vọng nhất. Có lẽ Vĩ đang gánh trong tim nỗ lực ấy. Còn tớ cũng đang nỗ lực tuyệt vọng để đánh lừa trái tim mình. Chúng mình còn trẻ quá, cứ thế thì sau này sẽ thế nào hả Nhi?’

Sẽ  thế nào ư? 

Nhi đưa tách cafe Mocha thơm ngọt của Venice lên môi, nhìn ra mảng xanh mênh mang soi bóng những tòa nhà cổ kính trước mặt, khẽ nén một tiếng thở dài.

Tớ không biết Vi Vi ạ, tớ chỉ biết rằng có lẽ nếu chúng ta muốn hạnh phúc tột cùng thì cũng phải chịu đau đớn tột cùng.

Rốt cuộc, tớ không biết nên thương mình hay thương cậu. Tớ không biết chúng ta đang hạnh phúc hay bất hạnh. Tớ không biết giữa sự tự do đơn lẻ của tớ và sự gắn kết trống rỗng của cậu, chúng ta ai là người ít đớn đau hơn?

 

(from Nguyễn Huyền)
.
 
Leave a comment

Posted by on May 6, 2011 in Internet, Love, Travel

 

chain

Once talked about THIS. Now draw a thorough pic:

hand in hand

Build up together

 

romantic wedding at the beach

 

sharing in the kitchen

 

 

sweet moments ...

 

Happiness with our children

 

Beach Family Outing

 

Hide away sometimes ...

 

together happy forever

 
Leave a comment

Posted by on June 3, 2010 in Love, me & my, My life, Travel

 

Tags: , ,

Protected: December in UK

This post is password protected. To view it please enter your password below:

 
Enter your password to view comments.

Posted by on December 14, 2009 in My life, Travel, Uncategorized

 

nghĩ

Nghĩ cũng ngộ, thiệt tình là không thể biết được chuyện sẽ diễn ra như thế nào cho đến khi nó thật sự diễn ra, và kết quả hiển hiện ra trước mắt. Trước khi có kết quả, những mong muốn, giả định, suy đoán… tha hồ có chỗ tung hoành ngang dọc…

Ai ai cũng nghĩ là cu cậu sẽ đeo tớ cực khi tớ qua tới đây, như sam í. Sẽ kiểu 1 dì Ni 2 dì Ni như cách cách mà cu cậu vẫn hay thể hiện: Nam Anh muốn dì Ni, thương dì Ni, để dành kẹo cho Dì Ni, đi học về hát cho dì Ni nghe…  muốn dì Ni đưa NA đi học, ngủ chung vớI NA…hí hửng đếm ngày tớ sẽ qua tớI & dự định sẽ cùng làm gì

Hôm đâu tiên tớ đến UK [NA & Bố đi đón]. Cu cậu tung tăng chạy hết mức từ xa khi nhận ra tớ, vừa chạy vừa kêu vang Ni Ni, Ni Ni … Hai má hồng hồng, miệng cười hết cỡ… thiệt là yêu chịu không nổi í

Hoàn toàn không thể ngờ. Ngoại trừ buổi đầu tiên hoà thuận í  (cả sáng lúc đi đón cho đến tối dzui dzẻ ngủ chung), bữa giờ chàng gần như quăng cục lơ [nói hơi thách tí, í l à tớ đang sững sờ vì sự khác biệt của chàng] – hổng có nồng nhiệt như dự đoán.

Bởi vậy ta nói, khoảng cách đôi khi cũng có cái lợi của nó.

Sự hỏi han, quan tâm, lo lắng, chia sẽ, yêu thương thường trao đổi qua lại sẽ là những gì tốt nhất, hay nhất, ngôn từ mĩ miều nhất, hoà nhã nhất, bởi khi người ta quyết định gửi tin nhắn, hay gọi điện thoại, hay viết email, hay chat chit, là những khi người ta đã chuẩn bị dành thời gian cho nhau, sẻ chia những yêu thương, những vui vẻ, những tốt đẹp.

Sẽ vẫn có những quan tâm, dặn dò nhưng không có những ràng buộc, giám sát đến ngột ngạt…

Sẽ có những thói quen từ từ đựơc thay đổi và thiết lập, cho một hoàn cảnh mới

Sẽ có những thể hiện yêu thương lai láng đôi khi đi kèm nỗi băn khoăn liệu có thật sự “mean it” hay chỉ là bù đắp cho một lỗi lầm nào đấy

Do vậy,

… trông chờ gặp mặt, để chạm được vào những yêu thương…

Và rồi sau đó, liệu những yêu thương sẽ vẫn thế, và tiếp tục…???

 
Leave a comment

Posted by on November 28, 2009 in Internet, Love, My life, Travel

 

Anh quốc – những ngày trung tuần tháng 11

Đặt chân đến Anh sau chuyến bay dài gần 19 tiếng đồng hồ – chưa kể 2 tiếng transit tại Doha (Qatar). Nó gần như lọt thỏm vào không gian rộng lớn và không khí tấp nập của sân bay Heathrow (London, UK). Hệ thống bảng chỉ dẫn hoàn toàn tin cậy được (tớ rất chi là thích đặc điểm này), và tớ cũng một mình đi đến được Central Bus Station để đón coach về Birmingham theo đúng lịch trình đã định, mặc dù trên đường đi tớ đôi lúc sa đà ngắm nhìn các bảng quảng cáo (bệnh cũ tái phát), và loay hoay suy nghĩ làm thế nào để tận dụng tối đa khác biệt của các vùng latitude để gia tăng lợi nhuận trong đầu tư, như nội dung được tô vẽ trên bảng ^^.

Nói thêm tí là lần này tớ bay cùng Qatar Airways. Một trong 5 hãng hàng không được công nhận đạt chuẩn 5 sao trên thế giới. Các cô & anh thì rất xinh & phục vụ thì rất tốt. Khi vừa an vị và phục vụ xong bữa tối, mỗi hành khách được phát 1 tấm sticker gồm 4 miếng nhỏ – miếng đầu tiên bên phải là hướng dẫn sử dụng, hành khách cần dán 1 trong 3 miếng còn lại lên vai ghế của mình. Miếng 1 có dòng chữ “vui lòng đừng làm phiền tôi”, miếng 2 là “đánh thức tôi dậy khi phục vụ bán hàng miễn thuế” và miếng thứ 3 – miếng mà tớ dán vào vai ghế tớ “hãy đánh thức tôi dậy khi bữa ăn được phục vụ”. Từ đó tớ cứ thong thả đua theo vòng lẩn quẩn nghe nhạc, coi phim, ngủ rồi được đánh thức dậy ăn sáng, trưa, tối kèm các bữa phụ & tea-time. Tóm lại là ăn suốt J. [À, các bạn có đoán được trong list quá trời phim để chọn lựa, tớ đã coi phim nào nữa không???? Đừng thất vọng nhé, lại là 500 days of Summer á… Pótay thật]

Đường phố ở UK theo tớ là nhỏ. Bé xíu nhưng tính liên kết giữa các con đừơng cao. Có rất nhiều roundabout, và khi cua xe thì hỡi ôi, cua rất gắt. Xe cộ ở đây thì toàn loại mini cooper – loại xe nhỏ, rất gọn & thuận tiện. Không cần phải nói nhiều, hiển nhiên ở UK tay lái bên phải. (À, mà chẳng hiểu sao nhìn xe cộ ở đây lại liên tưởng ngay đến mấy chiếc xe xinh xinh trong The Italian Job và cơn nghiện Venice có dịp lại trỗi dậy…)

Tuy bây giờ mới tháng 11, nhưng đường phố, bảng hiệu, trung tâm mua sắm, khu công cộng… nơi nơi trang trí mừng Giáng Sinh. Mưa rả rít & nhiệt độ trong ngày trong tầm 6-13 oC – lạnh run đối với 1 bà ròm như tớ L. Nói vậy để các bạn thấy rằng, việc cuộn tròn nằm ngủ ở nhà là hoàn toàn thích hợp & lí tưởng trong thời tiết như thế này, hie hie, đừng có mà xỉa xói tớ, nhá ;;)

À, entry chay, sẽ bổ sung hình họ sau, nhưng ngay phía sau câu này sẽ là hình của anh đệp trai dễ sương helpful đã giúp đỡ tớ nà… May là lúc đó lên xe về Birmingham đấy, không thì ngất ngây con gà Tây với câu đáp trả của ảnh khi tớ cám ơn, là “không thể nào từ chối người có nụ cười dễ thương như vậy….

(hình anh đệp)

(Next: Stratford upon avon – quê hương của đại văn hào Shakespear) – một trong 10 điểm không thể bỏ qua khi đến nước Anh)

 
Leave a comment

Posted by on November 21, 2009 in My life, Travel, Uncategorized

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.