
Cậu này, tớ dành cả entry này viết về cậu nhé J…
Tớ cố để mình sẽ gặp nhau từ giờ đến hết lúc ấy, nhưng có vẻ ‘lần cuối’ tớ có thể không gặp cậu được, nên lại chạy lên đây…
Gần đây cậu khá bận, không có thời gian lang thang vẫn vơ. Tớ đã ‘nằng nặc’ bảo cậu phải sắp xếp tí ít thời gian ‘thăm’ tớ, thế mà… Ừh, nhưng vì cậu bận, biết sao bây giờ…
Không có cậu, tớ sẽ ra sao nhỉ? Tớ đã quen với sự hiện của cậu trong một khoàng thời gian rồi…để xem.. cũng tròn trèm 9 tháng. 9 tháng ấy có biết bao câu chuyện được kể, bao phát hiện mới lạ sẽ chia, bao lần tớ ‘khình khình’ và chọc phá cậu …
Tớ thường bảo, đi với tớ lâu thế này, cậu phải ‘ít nhiều’ bị ảnh hưởng ‘cái không hiền’ của tớ chứ. Sao mà cứ hiền hiền hoài, lỡ ai ‘ăn hiếp’ thì sao?. Đáp lại câu hỏi này của tớ, cậu chỉ cười hiền nói rằng: “thế đi với cậu lâu vậy, sao cậu không ‘hiền hiền’ như tớ xíu nào…?”
Nhớ lại hồi xa xưa, lúc mới quen…Tớ và cậu quen nhau lâu rồi cơ, cũng mấy năm trước nhỉ. Trước kia, tớ và cậu chỉ nhìn nhìn nhau, vẫn biết nhau đấy nhưng cứ như chẳng biết gì…Thời gian qua mau mà cứ song song thế. Và rồi, phải đợi mãi tận thời gian sau này này – sau khoảng thời gian là 2 năm gặp lại, tớ và cậu mới trở nên ‘thân thiết’…
Cậu hiền lắm. Lúc nào cũng ‘nhường’ tớ. Tớ cậy thế nên lúc nào cũng ‘huênh huang’. Cậu ‘lành’ lắm, rất nhẹ nhàng nhưng không phải vì thế mà làm việc kém hiệu quả nhé. Mỗi khi nghe cậu nói chuyện về công việc, tớ cứ ‘tròn xoe’ mắt mà nhìn. Cậu làm ‘cus’ giỏi lắm đấy. Tớ thích cậu lắm, nhưng hình như tớ chưa bao giờ nói điều này với cậu.., cậu nhỉ?!
Ấy thế mà, sắp phải xa cậu rồi…
Không có cậu, lấy ai cùng đi chung với tớ mỗi ngày? lấy ai ‘nhường’ tớ khi tớ tranh luận? lấy ai đứng chờ tớ ? lấy ai ‘đếm’ số lần hoặc ‘bấm giờ’ khi tớ vì chờ đợi mà ‘ngáp ngắn ngáp dài’? lấy ai kể chuyện cho tớ nghe? lấy ai hỏi thăm tớ ? lấy ai nhường tớ nước mỗi khi tớ ‘chuyên môn’ uống hết phần mình, khi cậu lại nhẹ nhàng ‘chia’ phần của cậu cho tớ …
Cậu,
Tớ sẽ nhớ cậu nhiều đấy…cậu ạ!
Be in touch, cậu nhé!