RSS

Tag Archives: feelings

bạn thân mến

I’m now sitting here thinking about how we met before. Do you still remember when was it? I don’t remember exactly, sorry, but just knowing that you’ve been there long enough to share quite a lot. Ignoring most of our time quarreling or the time i’m fed up with your lecturing, we’ ve been discussing, debating, listening and sharing.

.

I accept you as a friend who is with “no relevant rights & responsibilities”.

Like a girlfriend, who can listen & cool me down when i’m so pissed off.

Like a consultant, who share the opposite point of views & advice when needed.

Like an offender, who has to ‘suffer’ all the no-reason angers.

I admit, that some times, i got the feeling that you can read my minds, that you know me more than i can expect it, that you don’t have to do this or that… And, somehow somewhere, kinda comparison have been made…

I started feeling i’ve been acting not good to you… But, hmm…

.

Have I ever told you that it’s such a blessing to know you? So i take this time to say out.

Thank you for being there.

Thank you for listening.

Thank you for sharing.

And,

Thank you for doing nothing.

——–

Back to our discussion lately – Yes, you are right. Feelings just naturally come, can not control or no need to submit an application.

But,

We can choose to stay or leave.

Ready for another debate, guy ;) ?

 
Leave a comment

Posted by on March 15, 2010 in Friends, me & my, My life, Uncategorized

 

Tags: ,

vô thường

Rời công ty khi đồng hồ chỉ quá 8g. Mệt mỏi. Đầu óc đông đặc. Định bụng việc làm đầu tiên khi về tới nhà sẽ là tận hưởng làn nước nóng thư giản,ăn tối (tiết mục thứ 2) rồi đi ngủ sau đó. Đơn giản & nhẹ nhàng, cho một ngày quá dài…

Về tới nhà. Như một thói quen với tay lôi ĐT ra khỏi túi, chẳng buồn nhìn xem suốt đoạn đường dài từ công ty về đã có cuộc gọi hay tin nhắn nào nhỡ, vì đã quyết sẽ mặc kệ hết, ít nhứt là đến sau khi tắm xong. Bỗng dưng một phút chốc có gì đó khiến xui cần phải cầm ngay ĐT & mở ra xem. “Missed call”. Quả thực là có cuộc gọi nhỡ. Chẳng biết thế nào lại mơ hồ lo lắng, & ngay khi xem được tên người gọi thì đầu óc lùng bùng cả lên. Tay lần mò gọi lại, nhưng xen giữa cái âm thanh chờ tít tít là âm thanh lầm bầm “không có chuyện gì đâu”, và rằng “mọi chuyện sẽ ổn mà”.

“Buồn quá. Không biết làm gì & không biết nói với ai nên gọi T”. Khoảng lặng dài ngay sau câu chia sẻ này đủ sức…trời ạ… Điều lo sợ nhất đã xảy ra.

Hụt hẫng

Đau lòng

Thấy thương bạn tột cùng

Mong bạn sớm có lại sự bình an nơi tâm hồn và cho dù một mình, cố gắng sống tốt để dìu dắt hoàng tử nhỏ suốt chặng đường dài phía trước.

 
Leave a comment

Posted by on March 2, 2010 in Friends, My life

 

Tags: , ,

thủy – chung

nghĩa Hán nôm: [ trước - sau ]

Trận mưa hum qua mở màn cho cái tiết mục gọi là “nghĩ”. Người gì cứ như nghĩ để sống hay sao mà cứ to tí nhỏ tí gì gì cũng nghĩ… đến phát mệch! À, mà nhờ vậy cũng suy ra suy vô được 1 số điều mà lẽ thường đã cho qua mất không để ý…

Trước kia bình thường đeo hoa tai mỗi ngày cơ. Mặc định nhìn sẽ thấy hoa tai í (đến nỗi nếu không thấy thì sẽ đựơc hỏi ngay …). Chỉ khi có dịp gì khác bình thường (í là cưới hỏi hay tiệc tùng or sth else) thì mới thay đổi điệu đàng cho hợp bối cảnh. Nên, quen với việc hoa tai hiện ở đó. Một cách mặc định.

Thi thoảng cho đỡ nhàm chán cũng có hoa hoè hoe huệ tí, nhưng lâu rồi không đeo í. Bỗng dưng hôm qua mát trời (trong lúc phưỡn ở nhà chờ mưa hết nước hết í – ta nói nhàn cư vi bất thiện mừ ) lại thò tay chọn lấy iem mà đeo. Chả hiểu sự thể thế nào mà nó cứ thấy gì gì í, không thoải mái, nặng nặng…cứ như bộ phận được ghép vào sau phẫu thuật bị các bộ phận hiện hữu sẳn từ chối, không cho ở chung và bắt đầu quá trình cà khịa để đào thải đuổi em nó đi… Thế có kì không??? Bình thường sẽ có thể có ‘triệu chứng’ này nếu như đồ đeo là mới (chưa quen) và giả (không phải vàng, bạc 100%, bạch kim ). [Chú thích 1 tí là chả phải tớ bon chen đua đòi chảnh choẹ gì đâu, chẳng qua là da tớ nó dị ứng với đồ 'imitation' cực. Nhầm tí là ngứa, đỏ, nổi hột hột li ti ngay nên đâm cẩn thận từ bé ]. Thế có kì không???

Nếu “thủy” thấy vừa chuyển mưa thì dặn dò, lo lắng, thậm chí chờ đợi dưới mưa, “chung” theo hiện trạng đã có khác. Thực tế này cho thấy là đã có thay đổi đấy, em nhỏ nhớ nhá… Chị là chị nói chớ có sai đâu… Đôi khi chẳng cần nói nhiều, hành động thể hiện cũng được ngần ngần ấy ý… Đừng trách anh thay đổi, lời đã nói và biểu hiện ngày mỗi khác. Lỗi không phải từ em cũng chẳng phải từ ảnh, chỉ là con người ta vào mỗi thời điểm sẽ có những mục tiêu khác nhau, những ưu tiên, những đối tượng khác nhau mà thôi. Và có thể ngay thời điểm này em không phải là đối tượng đó. Thế thôi em à.

 
Leave a comment

Posted by on April 14, 2009 in Uncategorized

 

Tags: ,

Tháng 4 về

Tình cờ surf vào trang ngôisao.net và gặp bài viết “Tháng 4 về”. Bởi nội dung bài khá dài và hình minh hoạ ngay lập tức đập vào mắt nên mãi chưa kéo được chuột xuống để đọc nốt cho hết…

Hoa loa kèn e ấp.

Một trong những điều rất thích ở Hà Nội là những xe hoa thế này. Đủ các loại hoa, hồng nhung, hồng vàng, loa kèn.. be bé, e ấp, lấm tấm hơi sương nằm phía sau giỏ xe lòng vòng khắp thủ đô.

Bỗng nhớ đến bó hoa loa kèn to vật vã phải cắm những 3 bình to mới hết được nhận lúc ấy, cứ như là thấy hoa đẹp nên gom hết về một lượt í. Đơn giản kèm một lời nhắn ” …vừa đi công tác Hà Nội về thấy hoa đẹp nên nhờ em mang qua gửi chị “…

Ngoại trừ việc không trực tiếp đưa đến thì Ngạc nhiên và vui lắm cơ.

 
Leave a comment

Posted by on April 2, 2009 in Uncategorized

 

Tags: , ,

Entry for March 20, 2009 – THÈM

bỗng dưng thèm….

… được đón đưa mỗi ngày

… được vuốt tóc vén tai

… được nắm chặt tay

… được khẽ tựa vai

… được vòng tay siết

lại lăn ta lăn tăn zồi đới…Rõ hâm

 
7 Comments

Posted by on March 20, 2009 in Uncategorized

 

Tags: ,

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.