
Trận mưa hum qua mở màn cho cái tiết mục gọi là “nghĩ”. Người gì cứ như nghĩ để sống hay sao mà cứ to tí nhỏ tí gì gì cũng nghĩ… đến phát mệch! À, mà nhờ vậy cũng suy ra suy vô được 1 số điều mà lẽ thường đã cho qua mất không để ý…
Trước kia bình thường đeo hoa tai mỗi ngày cơ. Mặc định nhìn sẽ thấy hoa tai í (đến nỗi nếu không thấy thì sẽ đựơc hỏi ngay
…). Chỉ khi có dịp gì khác bình thường (í là cưới hỏi hay tiệc tùng or sth else) thì mới thay đổi điệu đàng cho hợp bối cảnh. Nên, quen với việc hoa tai hiện ở đó. Một cách mặc định.
Thi thoảng cho đỡ nhàm chán cũng có hoa hoè hoe huệ tí, nhưng lâu rồi không đeo í. Bỗng dưng hôm qua mát trời (trong lúc phưỡn ở nhà chờ mưa hết nước hết í – ta nói nhàn cư vi bất thiện mừ
) lại thò tay chọn lấy iem mà đeo. Chả hiểu sự thể thế nào mà nó cứ thấy gì gì í, không thoải mái, nặng nặng…cứ như bộ phận được ghép vào sau phẫu thuật bị các bộ phận hiện hữu sẳn từ chối, không cho ở chung và bắt đầu quá trình cà khịa để đào thải đuổi em nó đi… Thế có kì không??? Bình thường sẽ có thể có ‘triệu chứng’ này nếu như đồ đeo là mới (chưa quen) và giả (không phải vàng, bạc 100%, bạch kim
). [Chú thích 1 tí là chả phải tớ bon chen đua đòi chảnh choẹ gì đâu, chẳng qua là da tớ nó dị ứng với đồ 'imitation' cực. Nhầm tí là ngứa, đỏ, nổi hột hột li ti ngay nên đâm cẩn thận từ bé ]. Thế có kì không???
Nếu “thủy” thấy vừa chuyển mưa thì dặn dò, lo lắng, thậm chí chờ đợi dưới mưa, “chung” theo hiện trạng đã có khác. Thực tế này cho thấy là đã có thay đổi đấy, em nhỏ nhớ nhá… Chị là chị nói chớ có sai đâu…
Đôi khi chẳng cần nói nhiều, hành động thể hiện cũng được ngần ngần ấy ý… Đừng trách anh thay đổi, lời đã nói và biểu hiện ngày mỗi khác. Lỗi không phải từ em cũng chẳng phải từ ảnh, chỉ là con người ta vào mỗi thời điểm sẽ có những mục tiêu khác nhau, những ưu tiên, những đối tượng khác nhau mà thôi. Và có thể ngay thời điểm này em không phải là đối tượng đó. Thế thôi em à.






