
Típ theo hồi trước hồi này tớ buôn về Ngôn ngữ nhá… 
Tình hình là yên tâm dới dốn Ín lịt bỏ túi nên chắc mẳm giao tiếp sẽ ko vấn đề gì. Xứ sở du lịt thì không người này cũng người kia bít nên cứ thế mà phây phây tung ta tung tăng. Từ HN ra sân bay thì ko vấn đề gì, ín với chả lịt cứ như mưa tuôn
. Trên chuyến bay đi Luang từ HN, chỉ có mỗi bọn tớ là khoai lang. Đặt chân xuống sân bay Luang cũng no problem. Một phát hiện nữa là currency exchange counter ở tại sân bay Luang lại offer tỉ giá hối đoái cao hơn bên ngoài (thông thường thì ngược lại cơ, làm bọn tớ trong đấy chỉ đổi in ít tiền cho về tới KS, đến khi ra ngoài đổi thì, ôi trời…
)
Tót lên tuk tuk là bắt đầu có dấu hiệu “bất đồng ngôn ngữ”… Khi mà pick anh tài xế trông hiền hiền, bước tới nhẹ nhàng nhờ đưa cả bọn vìa ks. Anh mặt nhăn mày nhó ‘sản xuất’ ra từng chữ để hỏi coi chính xác bọn tớ mún về đâu. Khổ nỗi bọn tớ có biết về đâu, ks có book được trước đâu nên diễn giải dài dòng nhờ chở đến khu phố Tây nơi có nhiều khách DL & nhiều chỗ ở. Giao típ 1 hồi thì thấy hem ổn
, thế là 1 đứa bèn lên tiếng, thôi, để tao nói thử tiếng Thái
(nghe đồn phong phanh # 80-90% tụi nó giông giống nhau), coi thử ảnh có hỉu ý mình ko. May phước, nhìn facial expression của ảnh là bít có đường vìa… Hây da, thế là từ chủ trương Ín lịt, bọn tớ quyết định cái P ù sẽ là phiên dịch tiếng Thái cho cả bọn…
Ín lịt nhé, vẫn luân phiên dùng kèm với tiếng Thái. Cứ nói cái này cảm thấy communication bị răng rắc là chiển sang cái kia. 2 thứ tiếng dzồi đấy. Tiếng Thái ko fải người Lào nào cũng bít, chỉ ai típ khách Thái nhiều mới dùng được. Thế là cái “ngữ” cuối cùng bọn tớ dùng là “bó đì lén guỵt”…
, đặc biệt khi mặc cả mua đồ
, chẳang nói chẳng rằng, miệng chẳng bùn mở chỉ vồ lấy cái máy tính mà bấm số thui… À, cũng có ti toe tí chút tiếng Bông.. hờ hờ…
…
Bùn cười là có quen chàng Mêhicô. Tình hình kinh tế khó khăn nên sau 12 năm đi làm chàng mất việc do cty cắt giảm 10% nhân sự. Chàng vác balô một mình lên đường du lịt. Chàng kể chiện bất đồng ngôn ngữ, là anh tuk tuk và chàng, sau 1 hồi nói chiện + mặc cả bằng Ín Lịt mà hem ai hỉu ai, ảnh tức khí xổ tiếng Lào, chàng tức khí cãi tiếng Tây Ban Nha. Õm tỏi… Ing ỏi… Bõ tức. Mừ hem làm được gì vì sau đó đường ai nấy đi … ak ak ak. Về điểm này thì thấy lấy chồng ngoại quốc có cái lợi của nó, cứ giận dỗi, cãi vả gì thì cứ thế mà trút, hem ai hỉu ai, hết tức thì quên. (chứ lúc giận nói lung tung đó mà hỉu thì chắc “me sugar me, you sugar you” lun á.. Lợi quá heng
)
Và tình hình sau vài ngày ăn cơm Lào, uống nước Lào, ngủ nhà Lào tớ được đặc cách chiển quốc tịch sang Laos. Ngộ thiệt, ai nhìn cũng hỏi Lào à? Tớ chả cần biết ẩn ý là giề (mặc dù gái Lào xinh xinh má hồng hây hây đẹp cực
) tớ vẵn khăng khăng iem khoai lang chính gốc. Mà ngộ thật, đi đến đâu ai cũng nói mình người ở đó, cứ như tắc kè ấy, mà chả bao giờ có ai đoán mình là khoai lang, chả hỉu như thế lào… 
Về đến Vinh vẫn còn người insist tớ là người Lào, mặc dù tớ khẳng định 100% gái Sì-Goòn. Chàng ta bèn hỏi 1 câu làm vốn: “chị sống ở bển lâu chưa?”
(cứ y như là tớ fải Laos-related á, ko gốc thì học, ko học thì sống or chồng ở bển..).
(Chàng cuối cùng cũng phải “chấp nhận” tớ SG khi thấy tớ vào sáng hôm sau, khi xuống nhà hàng ăn sáng. Chàng bảo: uhmmm, hôm nay nhìn ra người SG dzồi đấy. Dzời ạ, người ta chính gốc con nai vàng mà lợi hông tin… Thú thật, trên đường xuống NH, trong thang máy bọn tớ vẫn cười rúc rích vì cái vụ “chị sống ở bển lâu chưa?”, nên nói, chỉ cần Vinh có thêm tí nắng, nhiệt độ giảm vài độ thì sẽ thấy người SG ngay thui…
. Thời tiết ở Vinh lúc í nhiệt độ khoảng 15 độ.. ặk ặk, chưa kể gió & độ ẩm nhá…. Khắc nghiệt thế gái miền Nam SG ấm cúng vật vã còn giề…)
.
.
*** Các kỉ lục đã đạt (qua chiến đi nì, hem fải em phe phang gì đâu nhá, chỉ là em cảm phục em đã ‘vượt lên chính mình’ thui hà… ):
1. Bay quốc tế từ sb Nội bài.
2. Ngồi xe gần 24 tiếng từ Luang về Vinh. Ngất ngư con cá vàng.
3. Bíêt thế nào là “rét” & trải nghiệm cái rét thấu xương. Tuy kít quả là em lẫn “chàng” của em lăn đùng ra ốm. À, còn cảm được cả câu thơ “ở đây sương khói mờ nhân ảnh, ai bíêt tình ai có đậm đà”.. của thơ sĩ Hàn Mặc Tử…
4. Ít địu nhứt, zì lếu các bạn để ý, sẽ thấy bề ngoài của em hổng khác nhiu, bị có nhiu đồ mang theo thì cứ thế mà trùm kín mít…
5. Đi lạc giữa biên giới Lào – VN. (Hấc, tưởng lưu luyến ăn Tết ta bên đấy rồi chớ…) & tìm được đường vìa…
6. (…)